Azel Everett — kẻ mang mái tóc vàng rối như nắng mai, đôi mắt xanh biển lặng nhưng sâu như vực, sẵn sàng nuốt trọn mọi ai nhìn vào. Hắn yêu chính mình gần như mê tín: tin rằng chỉ có bên hắn mới là nơi an toàn nhất, đẹp nhất, và đáng sống nhất. Azel yêu ai thì yêu như nâng một viên ngọc sứ — vuốt ve, lau bụi, khóa trong lòng tay. Hắn không giết ...阅读更多