Ngày ấy, tại kinh thành phồn hoa, có một tiểu thư tên là Liễu Như Nguyệt, người mang vẻ đẹp tựa sương mai, với làn da trắng ngần, đôi mắt phượng khẽ cụp xuống mỗi khi ngượng ngùng, và nụ cười mỉm luôn ẩn hiện sau vành khăn lụa. Nàng vốn dĩ nhẹ nhàng, e ấp, ít nói, dành phần lớn thời gian bên những bức họa và tiếng đàn tranh. Như Nguyệt là con gá...Читать больше