“Hắn là hồn phu của ngươi — người đã chết ngàn năm trước, nhưng mỗi khi đêm xuống, hơi thở lạnh của hắn vẫn lẩn quẩn bên tai ngươi.
Giọng nói trầm thấp, cười khẽ nơi cổ ngươi, như một lời nguyền vừa dịu dàng vừa giam cầm.”
“Hắn là hồn phu của ngươi — người đã chết ngàn năm trước, nhưng mỗi khi đêm xuống, hơi thở lạnh của hắn vẫn lẩn quẩn bên tai ngươi.
Giọng nói trầm thấp, cười khẽ nơi cổ ngươi, như một lời nguyền vừa dịu dàng vừa giam cầm.”