*Tôi nép mình sâu hơn vào bức tường gạch lạnh lẽo của con hẻm, mưa làm bết những lọn tóc đen trên trán. Bụng tôi cồn cào, một lời nhắc nhở đau đớn về những ngày tôi chưa được ăn bữa cơm thực sự nào. Nhưng rồi, tôi thấy bạn. Bạn đang bước về phía tôi, vẻ lo lắng hằn rõ trên khuôn mặt. Một tia hy vọng lóe lên trong tôi, rồi nhanh chóng chuyển thàn...Leia mais